Tăng trưởng lẫn nhau và kiềm chế lẫn nhau bằng vốn liếng: Một hình elip đầy tiếc nuối trong sự nghiệp văn chương của Ruan Hui Dong.

Tác phẩm “Sống lâu và cố đô” của Nguyễn Huệ Đông không miêu tả một nhân vật chính mà tập trung vào một nhóm người đang đắm mình trong dòng thời gian sục sôi của thời cuộc và tái hiện những ngày đầu đấu tranh dựng nước của Việt Nam. Thủ đô Hà Nội mùa đông năm 1946.

Luôn có Đánh giá Vốn

Chiến lược chống Pháp của Việt Minh, như Zhang Qin đã vạch ra trong “Kháng chiến chống Nhật nhất định phải thắng”, chia cuộc kháng chiến thành ba giai đoạn: ngăn chặn, phòng thủ và phản công.

Để chuẩn bị cho cuộc kháng chiến lâu dài, từ cuối tháng 11 đến đầu tháng 12 năm 1946, chính quyền địa phương được lệnh sơ tán người già, phụ nữ, trẻ em, di dời kho tàng, nhà máy, cơ sở sản xuất vũ khí ra ngoại ô thành phố, để nông thôn, về nông thôn. Rừng và núi ngăn không cho chiến tranh lan rộng. Sau đêm 19 tháng 12 năm 1946, cuộc “hành quân toàn diện” triệt để và sâu rộng được thực hiện. Quân chính quy Việt Nam cũng được lệnh rút khỏi Hà Nội để bảo vệ quân của mình. Chỉ có các Lực lượng Tự vệ, Cảnh sát Tình nguyện và Vệ binh Quốc gia ở lại thủ đô để đối đầu với nhân dân Hà Nội và ngăn chặn quân Pháp.

Đọc thêm các bài phê bình về tác phẩm của Nguyễn Huy Tưởng:

  • Bó hoa – chiến trường nơi muôn hoa đua nở.
  • Đêm dài ba lễ hội – trái tim sau Qiuren.

Câu chuyện về một nhóm người đang hòa mình vào dòng chảy sôi sục của thời gian.

“Cộng sinh với Thủ đô” có 24 chương, kể về nguyên mẫu của những kiểu người sống ở Thủ đô trước và sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh ban hành Lời kêu gọi Tổ quốc ngày 19/12/1946 chống chiến tranh.

Hà Nội phải đối mặt với sự lựa chọn cái chết, trốn thoát hay ở lại thủ đô, vinh dự hay xấu hổ. Từng gia tài ít ỏi đều bị số phận Hà Nội làm lung lay.

Một số người không chắc chắn và dao động. Một số người không ủng hộ Việt Nam. Có rất nhiều dược sĩ từ chối tặng thuốc. Có cả những kẻ nổi loạn.

Nhưng hầu hết đều chọn ở lại thủ đô và chiến đấu đến cùng. Họ là những người bình thường thuộc mọi tầng lớp xã hội. Họ có thể là con của những gia đình giàu có, hoặc họ có thể là người nghèo đói. Họ có thể là giáo sư, học sinh, sinh viên, buôn bán lặt vặt, công chức, có thể là bán hoa, thợ nguội, thợ xẻ, lái xe, thợ sửa xe đạp … Họ không có trách nhiệm gì, nhưng phải tồn tại Hà Nội – mảnh đất nghĩa trang chung một cùng vị bệnh, thổ địa phong phú, phức tạp, đa dạng.

Hà Nội đứng lên trang bị vũ khí hăng hái thành lập lực lượng tự vệ, với khẩu hiệu: “Mỗi con phố là một mặt tiền, và mỗi ngôi nhà là một lâu đài.” Mọi người cùng nhau đào hầm, đắp đập, dựng chướng ngại vật, đào hố cho xe ra vào. Các chị họp chợ thề không bán đồ ăn cho Pháp. Họ tự động thu tiền để mua vũ khí và gạo giúp đỡ binh lính.

Thanh niên Hà Nội học chính trị, quân sự chung và vị trí chiến lược của thành phố trong thời chiến. Họ được dạy cách đối phó với du kích trong thành phố, và các hành động của du kích trong thành phố… họ thề “Cuộc sống và cái chết và thủ đô”, “Quyết sống cho Tổ quốc, anh em an phận”, “Thà không chịu trở về làm kiếp nô lệ”,…

“Tất cả những người bị áp bức, bóc lột, nô dịch về tinh thần và vật chất đều thấy rõ cách mạng có lợi cho mình. đầy tin tưởng đối với chính phủ và Chủ tịch Hồ.

Midori Books & Coffee Live Only Photo with Modal Review
Ảnh: Green Book and Coffee

Cuốn tiểu thuyết này hồi tưởng lại những khoảnh khắc lịch sử đầy lửa, khói và máu nhưng vẫn mang âm điệu tươi vui trong tiếng cười nói, tiếng trẻ bán báo, tiếng rao hàng, tiếng đàn guitar ấm áp, những âm thanh đời thường… gợi lên những nét riêng sâu sắc. Hà Nội giao hưởng. Nguyễn Huệ Đông đã tạo ra nhiều tầng lớp có địa vị khác nhau trong xã hội Hà Nội, và cách ứng xử của ông rất giản dị, lột tả từ những bộn bề của cuộc sống bên ngoài đến những phức tạp của tâm lý bên trong. Bút ký Văn học Điện ảnh.

Tiếc thay, tất bật thì việc, như Nguyễn Tuân sau này đã viết:

“Tôi đã gấp cuốn tiểu thuyết” Forever with Capital “mà lẽ ra không nên gấp lại. Xin thứ lỗi cho các nhân vật trong cuốn tiểu thuyết, những người bị lạc ở ngã tư của nghệ thuật, như thể đang chờ chỉ thị của cảnh sát.”

Hà Nội trong tầm mắt của xử tử.

Nguyễn Huệ Đông là người sâu sát hiện thực không mệt mỏi, từ những vấn đề nóng bỏng đến mọi mặt của đời sống cách mạng. Ngoài ra, vốn liếng còn lưu luyến trong tâm tưởng tác giả. Tình yêu của nhà văn Nguyễn Huệ Đông dành cho thủ đô là bao la và dễ hiểu.

“Cộng sinh với Thủ đô” đi thẳng vào Hà Nội Kháng chiến, nhưng Hà Nội thể hiện hết sự chân thực và tinh tế từ cái nhìn sắc thái của người hâm mộ thủ đô. Chà, không chỉ là đau. Nhưng dẫu đau, Hà Nội vẫn đẹp trong lời Nguyễn Huệ Tông.

“Phố cổ của tôi đã qua một cuộc đổi đời, hoàn cảnh xã hội cũng thay đổi. Mới hơn một buổi sáng thế này, sinh hoạt muôn màu trên vỉa hè bỗng vắng lặng, người ta chú ý và yêu mến hơn mái nhà nhỏ.” , ép vào nhau, trên bầu trời Trong im lặng, sang trọng, bên hàng cây u ám, thì thầm. Và nói mãi, níu kéo, trằn trọc và vật lộn. Chen Wen nghĩ vậy, vào một buổi sáng khô lạnh này, anh nhìn thấy, những con phố cũ và đã nhộn nhịp, không có một số nào là Lớn, phủ một màu xám, nhưng có vẻ đẹp riêng của họ, một số trông giống như sắt. Rất buồn. “

Hà Nội tồn tại, đấu tranh, cố gắng vươn lên. Cách đánh của Lực lượng Tự vệ trên các mặt, đánh trận quyết liệt, bẫy địch ở những điểm chiến lược đã góp phần vào sự nghiệp chung của chiến tranh trên bộ. Đất nước này, vì một Việt Nam độc lập, thống nhất và không thù địch.

Dấu chấm lửng trong sự nghiệp văn chương của Nguyễn Huệ Đông đầy tiếc nuối.

Trong bối cảnh hòa bình lập lại năm 1954, Nguyễn Huệ Đông đã có một bài diễn văn dài để tưởng nhớ 9 năm oanh liệt của cuộc trường kỳ chống Nhật, đồng thời tri ân những người đã hy sinh mạng sống của mình cho con người vĩ đại này. Giấc mơ quê hương. , nhiều người trong số họ từng là bạn thân của tác giả.

Một cuốn nhật ký được gia đình tác giả xuất bản sau đó cho biết Nguyễn Huệ Đông dự định viết một tác phẩm văn học lớn về Chiến tranh chống Pháp, chia làm ba giai đoạn: từ Trận chiến Liên khu 1 năm 1946 đến chiến dịch Việt Nam năm 1947, từ Việt Nam. Chiến dịch miền Bắc năm 1947 đến biên giới trong trận chiến năm 1950 và trận chiến biên giới năm 1950 cho đến trận Điện Biên Phủ năm 1954.

Thật không may, ông đã viết cuốn sách đầu tiên của mình khi ông đột ngột qua đời vào một ngày mùa hè buồn bã năm 1960. Một năm sau, Nhà xuất bản Sahitya Capital xuất bản cuốn sách “Sống mãi”.

Nhà thơ trữ tình lịch sử anh hùng đã ngủ yên, để lại niềm tiếc thương khôn nguôi cho sự nghiệp văn học và nền văn học Việt Nam nói chung, một bản anh hùng ca còn dang dở!

Cập nhật lúc 5:26 - 30/08/2022
Sách cùng chủ đề

Bình luận

Bạn có thể thích